DANH NGÔN HAY

Thế giới vô cùng vĩ đại. Cặp mắt của bạn chỉ thấy được một phần nhỏ bé không đáng kể. Bởi vậy bạn hãy tìm lấy các sự kiện ở trong sách. Hãy tích lũy đều đặn hàng ngày các sự kiện ấy (V.Ôbrưsép)

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

TRUYỆN ĐỌC TRONG SÁCH- SƯU TẦM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    BẢN TIN HÔM NAY

    Tết Nguyên Đán Việt Nam là dịp thiêng liêng để đoàn viên gia đình, tưởng nhớ tổ tiên và cội nguồn, bày tỏ lòng biết ơn thần linh, đồng thời là biểu tượng cho sự khởi đầu mới, hy vọng vào một năm mới an khang, thịnh vượng, gác lại điều không may của năm cũ. Tết là khoảnh khắc giao hòa giữa trời đất và con người, kết nối tình thân và gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z7335251847973_c5b30c35eb97fd3fde3a79879c2e83de.jpg Z7335251844968_bd489058fb43609505e3dbaac950ff13.jpg Z7335251836670_666ae0c6c91f8438f1a22e7d77edaf7f.jpg Z6067290810969_47c663cf604de88cf7dcc2c5578ec3e9.jpg Z6067291122052_976a842e05b1b8bd975bfd109e4e19a7.jpg Z6067291084678_b84ce716530d124b22147ff4563e56ae.jpg Z6067291046006_12a3bc33c27e7e40da56c0468d75aeee.jpg Z6067290850285_f5c10e744efd9d7ad7c598fa581d6c3c.jpg Z6067290897032_b7e7259d00c2f5978d7df2d2f5291778.jpg Z6005308826541_12443e8511cded7ef1871640f4ac1219.jpg Z6004171842078_9434c665b229556e27ee1772c88a063c.jpg NOI_QUY_THU_VIEN_THAN_THIEN.jpg Z5333306881754_a1561a05582913f3daea635b8127ce7b.jpg Z5333306883294_4b97b2891e0b5f95efbefc7e17eeac39.jpg Z5333306887652_437c5bace3ec71df1d035cbf253cfdd8.jpg Z5333306905338_98546da46d9a2597a4f12a6d0df589e8.jpg BANG_HUONG_DAN_GIAO_VIEN_HOC_SINH_DOC_MUON_TAI_LIEU_THU_VIEN.png Z5253442852629_1a4c549fb60469f32cf51fa3aaf69085.jpg Anh1.jpg Z5253442852007_0811db2ba172f3b64db214ca84a24dfe.jpg

    SÁCH ĐIỆN TỬ - SGV-SÁCH HAY SƯU TẦM

    SÁCH NÓI - SƯU TẦM

    BẢN TIN

    CHÀO MỪNG the marquee trong HTML Sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam là kết quả của sự kết hợp giữa Chủ nghĩa Mác-Lênin với phong trào công nhân và phong trào yêu nước, chấm dứt khủng hoảng về đường lối cách mạng và mở ra kỷ nguyên mới cho dân tộc Việt Nam.

    GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 1 VÀ THÁNG 2/2026

    GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 11: MỘT THỜI BỤI PHẤN

    Chào mừng quý vị đến với website của thư viện Trường Tiểu học Bạch Đằng. Sách Ebook và tài liệu trong trang web được sưu tầm từ Internet. Bản quyền thuộc về Tác giả và Nhà xuất bản.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    stn

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Internet
    Người gửi: Phạm Thị Hảo (trang riêng)
    Ngày gửi: 10h:15' 13-12-2024
    Dung lượng: 1.5 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Chúc một ngày tốt lành
    Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
    Kích thước: 13 x 20 cm
    Số trang: 290
    Ngày xuất bản: 03/2014
    Giá bìa: 99.000 ₫
    Công ty phát hành: NXB Trẻ
    Nhà xuất bản: NXB Trẻ
    Ebook thực hiện dành cho những bạn chưa có điều kiện mua sách.
    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    Nếu bạn có khả năng hãy mua sách gốc để ủng hộ tác giả,
    người dịch và Nhà Xuất Bản

    Giới thiệu
    Bọn trẻ trước khi đi ngủ, vẫn có thể hào hứng chúc nhau một ngày
    tốt lành, dẫu ngày hôm đó chỉ còn có một mẩu. Ờ, một mẫu có khi
    chừng ba mươi phút thôi nhưng nếu đó là một mẩu tốt lành thì cuộc
    sống vẫn vô cùng tươi đẹp…
    Đọc tựa cuốn sách mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là muốn
    mở ngay trang sách. Bạn sẽ thấy một thứ ngôn ngữ lạ của Hàn Quốc
    hay của nước nào tùy bạn đoán, Gô un un là Chào buổi sáng; Un gô
    gô là Chúc ngủ ngon, và nữa, Chiếp un un; Ăng gô gô; Chiếp chiếp
    gô…
    Sau chó Bê Tô, rồi Hai con mèo ngồi bên cửa sổ, nhà văn viết về một
    cặp heo
    Nhân vật chính là hai con heo con, Lọ Nồi thông minh và Đeo Nơ
    xinh đẹp, cùng bạn chó Mõm Ngắn con chị Vện, mẹ Nái Sề, anh Đuôi
    Xoăn, Cánh Cụt và bọn gà chíp nhà chị Mái Hoa, … đã làm nên một
    câu chuyện vô cùng thú vị..
    Và thế giới trở nên thay đổi!
    Tác giả
    Nguyễn Nhật Ánh là tên và cũng là bút danh của một nhà văn Việt
    Nam chuyên viết cho tuổi mới lớn.
    Ông sinh ngày 7 tháng 5 năm 1955 tại huyện Thăng Bình, Quảng
    Nam. Năm 13 tuổi ông đăng báo bài thơ đầu tiên. Tác phẩm đầu tiên
    in thành sách là một tập thơ: Thành phố tháng tư (NXB Tác phẩm
    mới - 1984 - in chung với Lê Thị Kim). Truyện dài đầu tiên của ông là
    tác phẩm Trước vòng chung kết (NXB Măng Non, 1985). Hai mươi
    năm trở lại đây, ông tập trung viết văn xuôi, chuyên sáng tác về đề tài
    thanh thiếu niên.
    Năm 2003, bộ truyện nhiều tập Kính vạn hoa được Trung ương Đoàn
    TNCS HCM trao huy chương Vì thế hệ trẻ và được Hội nhà văn Việt

    Nam trao tặng thưởng. Đến nay ông đã xuất bản gần 100 tác phẩm
    và từ lâu đã trở thành nhà văn thân thiết của các bạn đọc nhỏ tuổi ở
    Việt Nam. Năm 2008, Nguyễn Nhật Ánh xuất bản truyện có tên Cho
    tôi xin một vé đi tuổi thơ, tác phẩm này được báo Người Lao động
    bình chọn là tác phẩm hay nhất năm 2008. Đoạt giải thưởng văn học
    ASEAN năm 2010
    Thuở nhỏ ông theo học tại các trường Tiểu La, Trần Cao Vân và
    Phan Chu Trinh. Từ 1973 Nguyễn Nhật Ánh chuyển vào sống tại Sài
    Gòn, theo học ngành sư phạm. Ông đã từng đi Thanh niên xung
    phong, dạy học, làm công tác Đoàn Thanh niên Cộng Sản Hồ Chí
    Minh. Từ 1986 đến nay ông là phóng viên nhật báo Sài Gòn Giải
    Phóng, lần lượt viết về sân khấu, phụ trách mục tiểu phẩm, phụ trách
    trang thiếu nhi và hiện nay là bình luận viên thể thao trên báo Sài
    Gòn Giải Phóng Chủ nhật với bút danh Chu Đình Ngạn. Ngoài ra,
    Nguyễn Nhật Ánh còn có những bút danh khác như Anh Bồ Câu, Lê
    Duy Cật, Đông Phương Sóc, Sóc Phương Đông,...
    Mục lục
    Chương 1: Khởi đầu là lời
    Chương 2: Cứ gõ, cửa sẽ mở
    Chương 3: Vì thiên đường thuộc về trẻ con

    Chương 1: Khởi đầu là lời

    1
    Vào lúc mười giờ sáng một ngày mùa hè, bà Hai Nhành băng qua
    con đường đất men theo lũy tre làng xanh mướt để tới nhà bà Đỏ
    theo lời hẹn. Mặt trời lúc này đã lên ngang ngọn tre, những tia nắng
    đã nhảy múa trong không trung nhưng gấu quần bà Hai Nhành vẫn
    ướt đẫm vì quẹt không ngừng vào các ngọn cỏ chưa tan hết sương
    đêm mai phục dọc đường làng. Trông bà giống như người vừa lội
    suối.
    Hai tháng trước, cô gà Mái Hoa ấp nở mười chú gà con, nay đã sắp
    thành gà choai, và bà Đỏ đồng ý bán cho bà Hai Nhành toàn bộ lứa
    gà. Đó là lý do bà Hai Nhành có mặt ở đây - nơi câu chuyện này sắp
    sửa diễn ra.

    Lúc mười giờ mười lăm phút, khi bà Đỏ dẫn bà Hai Nhành ra vườn
    thì chiếc chuồng tre cạnh chái bếp cửa đã mở toang và bên trong
    không còn một con gà nào.
    Thế là hai bà đi lùng sục trong vườn cải, lội qua vườn cà, chui dưới
    giàn su su và giàn đậu que. Hai bà đi lòng vòng, đầu váng mắt hoa
    do tai ngập trong tiếng ong bay và do cứ phải dán mắt vào những
    chiếc lá nhấp nháy nắng sáng ở khắp nơi.
    Đến khi cả hai bắt đầu nản thì bà Hai Nhành reo lên:
    - Tôi nghe tiếng cục cục ở đằng mấy cây đậu bắp.
    Bà Đỏ gật đầu sung sướng:
    - Ờ, tôi cũng nghe tiếng liếp chiếp.
    Như được tiếp thêm sức mạnh, hai bà khua chân gấp gáp về phía
    tiếng gà. Bà Hai Nhành tay kéo ống quần vẫn còn ướt ở gấu do nãy
    giờ lặn lội trong vườn, tin rằng làm như thế mình sẽ bước nhanh
    hơn.
    Bà bước nhanh hơn thật, có thể thấy mặt bà nở ra theo từng bước
    chân. Nhưng rồi bà nhanh chóng xịu mặt xuống khi bà đuổi kịp tiếng
    kêu.
    Đang ục ịch luồn lách giữa mấy cây đậu bắp là hai chú heo con.
    Chẳng có con gà nào. Gà mẹ cũng không mà gà con cũng không.
    Bà Đỏ cũng ngạc nhiên y như bà Hai Nhành. Bà nhìn hai chú heo
    con vừa đi vừa dũi mõm vào các gốc cây, ngơ ngác:
    - Rõ ràng tôi nghe những tiếng liếp chiếp vọng lại từ phía này.
    - Ờ, tôi nghe tiếng con gà mái nhà chị nữa.
    Hai chú heo con màu hồng sáng, trông chúng như hai con heo đất
    vừa chui ra từ lò nung. Trong khi bà Đỏ và bà Hai Nhành đảo mắt

    nhìn quanh, vẫn không thấy bóng dáng con gà nào thì hai chú heo
    nhấc mắt lên khỏi gốc đậu bắp và nhìn hai bà.
    Một con kêu:
    - Cục cục…
    Con kia kêu:
    - Chiếp chiếp chiếp…
    Bà Hai Nhành nhảy lui một bước, suýt ngã, và ré lên:
    - Ối giời ơi! Heo nhà chị kêu đấy ư?
    Bà Đỏ sửng sốt không kém. Bà thở hắt ra, như có một con đê chắn
    ngang ngực:
    - Không thể nào! Không thể nào!
    Nhưng để chứng minh bà Đỏ nhận xét như vậy là quá hấp tấp, hai
    chú heo đu đưa thân mình trên bốn cẳng chân ra chiều phản đối, rồi
    lại ngoác miệng:
    - Cục cục cục…
    - Chiếp chiếp…
    Lần này thì bà Hai Nhành ngã bệt xuống cỏ, vì vậy chiếc quần bà
    mặc lại ướt thêm nơi mông.
    Bà Đỏ lẽ ra không ngã, vì bà kịp vịn tay vào cây đậu bắp. Nhưng cây
    đậu bắp không chịu nổi sức nặng của bà, đột ngột gãy ngang khiến
    bà té nhủi lên vồng đất để trong tích tắc ngồi bên cạnh bà Hai Nhành.

    Giờ thì hai bà đang ngồi đối diện với hai chú heo con. Tay chống
    xuống đất, cả hai nhìn sững hai chú heo, cái cách nhìn như thể họ
    mới thấy cái giống bốn chân này lần đầu tiên trong đời, lòng cố trấn
    an rằng do tuổi tác nên thính lực của mình có vấn đề.
    Nhưng khi hai chú heo con cứ dán mắt chằm chặp vào bà, hớn hở
    lặp lại điệp khúc “cục cục” và “chiếp chiếp” thì bà Hai Nhành cảm
    thấy mặt đất dưới mông mình đang nghiêng đi.
    Không đủ bình tĩnh để bình luận thêm nữa, bà vét hết sức lực kêu lên
    ba tiếng “Ối mẹ ơi” rồi đứng bật dậy, động tác nhanh nhẹn một cách
    khó tin - như của một thiếu nữ. Cũng không kịp phủi quần, bà nhảy
    phóc một cái, đã ở bên kia vồng đậu bắp - lần này thì như một chàng
    trai, rồi ba chân bốn cẳng phóng vù ra cổng, bỏ quên cả chiếc nón lá
    đang nằm lăn lóc trên bãi cỏ.
    2
    Trưa đó bà Đỏ gần như không nuốt nổi cơm. Bà chống đũa nhìn
    thằng Cu ăn, phân vân không biết có nên kể lại chuyện mình đã
    chứng kiến sáng nay cho thằng bé biết hay không.
    Đến khi thằng con bà xới tới chén cơm thứ ba thì bà quyết định
    không im lặng nữa:
    - Có một chuyện kỳ quái vừa xảy ra trong nhà ta, con à!
    Thằng Cu chan một muỗng canh, gác chiếc muỗng lên mép tô rồi
    nhướn mắt nhìn mẹ:
    - Con biết rồi.
    - Con biết?
    - Dạ.
    - Con biết gì? Chuyện kỳ quái cơ mà!
    Thằng Cu nghiêng về phía bà Đỏ, níu tay mẹ nó, nhe răng cười:

    - Con ăn tới chén cơm thứ ba trong khi mẹ vẫn chưa ăn hột cơm
    nào, con nghĩ đó là một trong những chuyện kỳ quái nhất trên đời!
    - Cái thằng này! - Bà Đỏ lườm con, rồi bà hạ giọng thì thầm mặc dù
    chung quanh không có ai - Sáng nay mẹ nghe hai con heo con nhà
    mình kêu “chiếp chiếp” và “cục cục”.
    - Kêu tiếng gà hả mẹ?
    - Ờ.
    Thằng Cu chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên. Nó bấm đốt ngón tay, lẩm nhẩm
    một lát rồi gật gù:
    - Hai con heo này sinh cuối tháng năm, thuộc cung Song Tử. Ai thuộc
    cung này đều thích làm mới mình, thích tạo ra những âm thanh khiến
    người khác giật mình và xem đó là trò vui.
    Nó bưng chén cơm lên, thản nhiên:
    - Cho nên thỉnh thoảng chúng có kêu như gà cũng là chuyện bình
    thường.
    Bà Đỏ không biết thằng bé đang đùa giỡn hay nó nghĩ như thế thật.
    Trông mặt thì có vẻ nó nói rất nghiêm túc. Nhưng bà Đỏ không có
    nhiều thì giờ để băn khoăn về con mình. Lòng bà đang mở ngỏ cho
    nỗi lo lắng tràn vào khi bán hụt lứa gà con cho bà Hai Nhành.

    Hay là bán quách hai con heo quái gở kia đi? Lứa heo có mười hai
    con, bà đã bán được mười con ngay khi chúng được một tháng tuổi.
    Chỉ hai con này là bị chê. Một con quá gầy, người mua sợ tốn công
    vỗ béo. Một con tự dưng sinh ra với cái bớt đen trên mặt, ai cũng bảo
    xấu tướng, mang lại điềm xui cho người nuôi.
    Ba ngày sau khi bà Đỏ quyết định bán hai chú heo con, ông Sáu
    Thơm chạy xe đạp đến nhà bà Đỏ, chiếc rọ to tướng được ràng vào
    yên sau bằng sợi cao su.
    Lần này thì bà Đỏ đã liệu trước. Tối hôm qua khi gà vào chuồng, bà
    cẩn thận cột chặt cửa chuồng bằng gọng kẽm để yên chí sáng nay
    nếu lại nghe tiếng “cục cục” và “chiêm chiếp” thì đó chắc chắn là
    tiếng kêu của hai chú heo con.
    Bà cả lo thế thôi chứ cửa chuồng heo trước khi đi ngủ bà cũng đóng
    chặt rồi. Ông Sáu Thơm tới nơi chỉ việc cho heo vào rọ, đơn giản
    như nhét hai bắp ngô vào túi quần.
    Cho nên khi dẫn ông Sáu Thơm với chiếc rọ lủng lẳng trên tay ra
    vườn, bà Đỏ vô cùng yên tâm.
    Nhưng khi đi gần tới chuồng heo, bà bắt gặp mình chột dạ khi thấy
    cửa chuồng mở toang. Bà dụi mắt một cái, thấy thanh gỗ cài làm
    then cửa nằm chỏng chơ dưới đất từ bao giờ.
    Đúng như nỗi phấp phỏng của bà, khi cả hai thò đầu vào quan sát,
    trong chuồng chỉ còn mỗi con heo mẹ nằm ườn cạnh máng cám.
    - Tụi nó sổng ra ngoài rồi!
    3
    Bà Đỏ dắt ông Sáu Thơm đi loanh quanh trong vườn, lại lội qua vườn
    cải, vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Nhưng lần này
    cả hai lò dò tới vồng đậu bắp rồi mà chẳng thấy hai chú heo con đâu.
    Cũng chẳng nghe tiếng gà nào.

    Ông Sáu Thơm bắt đầu thấy mỏi chân. Ông ngồi bệt xuống đất, tựa
    lưng vào gốc mít, vứt chiếc rọ lăn lóc một bên, tặc lưỡi:
    - Chắc heo nhà chị có phép tàng hình!
    Bà Đỏ quẹt mồ hôi trán, đánh mắt về phía hàng rào:
    - Chắc tụi nó chui qua vườn nhà hàng xóm. Để tui kêu thằng Cu nhà
    tôi đi kiếm.
    Nhưng đến cả thằng Cu cũng chẳng thấy đâu.
    Trong khi bà Đỏ quay đầu nhìn bốn phía để tìm trong vô vọng bóng
    dáng thằng con lêu lổng của bà, thỉnh thoảng lại gân cổ gào to “Cu
    ơi, Cu!” để nghe tiếng gọi lan đi trong gió như một câu hỏi không lời
    đáp thì ông Sáu Thơm thình lình bật dậy khỏi chỗ ngồi.
    - Đằng kia kìa! - Ông reo lên bằng giọng cố nén, như sợ hét lớn hai
    chú heo sẽ chạy mất, quên phắt rằng không âm thanh nào có thể
    sánh với tiếng bà Đỏ vừa gọi thằng Cu.
    - Hai con heo của chị ở đằng kia. Chỗ mấy bụi chuối! - Ông Sáu
    Thơm nhắc lại lần nữa, lần này ông chỉ đích danh địa điểm khi thấy
    bà Đỏ đang ngoảnh đầu nhìn dáo dác.
    Bây giờ bà Đỏ mới nghe thấy tiếng ủn ỉn. Lạy trời! Bà thở phào, nhủ
    bụng. Hóa ra chúng vẫn còn ở trong vườn, lại kêu tiếng heo! Chúng
    mà cứ “cục cục” với “chiêm chiếp” có khi ông Sáu Thơm bỏ chạy mất
    dép!
    Hai người rón rén đi luồn giữa những hàng đậu bắp, trông bộ tịch cứ
    tưởng họ đang rình bắt trộm chứ không phải bắt heo.
    Những tiếng ủn ỉn vẫn còn quấn quít quanh bụi chuối.
    Nhưng khi bà Đỏ và ông Sáu Thơm đến nơi thì chẳng thấy heo đâu.
    Chỉ có chú cún đang chơi đùa một mình. Chú lăn vào đánh nhau
    hùng hục với gốc chuối, chồm trên hai chân như đô vật vào xới, mõm

    hăng hái ngoạm lấy bẹ chuối day qua vặc lại, vừa ngúc ngoắc đầu
    vừa kêu ủn ỉn.
    Cũng như bà Hai Nhành ba ngày trước, ông Sáu Thơm dựng mắt
    lên, lắp ba lắp bắp:
    - Ơ… ơ… con cún nhà chị… nó…

    Dù gắng hết sức, ông cũng không nói được hết câu, cứ thấy cái gì đó
    chèn ngang cổ.
    Bà Đỏ xanh mặt, đã thấy thất bại của thương vụ ở rất gần. Cho nên
    bà lập tức lây tật cà lăm của người khách:
    - À… ừ…

    - Thế… thế… những con heo nhà chị… chúng cũng kêu thứ tiếng
    gì… gì… gì… gì… à?
    Ông Sáu Thơm vẫn chưa ra khỏi chứng nói lắp. Ông nói tới bốn tiếng
    “gì” khiến bà Đỏ lại hiểu ông cố ý nhấn mạnh sự kỳ quái đó để trách
    móc bà.
    - À… ừ… - Bà Đỏ khổ sở chống chế bằng những từ vô nghĩa và khi
    sực nhớ những gì thằng nhóc nhà bà nói với bà hôm nọ thì miệng bà
    trở nên trơn tru - Anh biết không, các con vật nhà tôi sinh cuối tháng
    năm, thuộc cung Song Tử. Ai thuộc cung này đều thích làm mới
    mình, thích tạo ra những âm thanh khiến người khác giật mình và
    xem đó là trò vui.
    Bà lim dim mắt, cố tránh ánh mắt ông Sáu Thơm đang nhìn chòng
    chọc vào bà:
    - Cho nên thỉnh thoảng con này có kêu tiếng con kia cũng là chuyện
    bình thường.
    Ông Sáu Thơm không nhìn bà Đỏ nữa. Ông hất chiếc rọ lên vai,
    quảy quả đi ra cổng sau khi buông thõng một câu:
    - Chỉ có chị thấy bình thường thôi. Tôi thì tôi không dám nuôi những
    con quái này trong nhà.
    4
    Nói cho đúng ra, không chỉ có bà Đỏ nhức đầu với sự giở chứng của
    bọn nhóc trong vườn.
    Con heo mẹ, giống Yorkshire, được thằng Cu đặt tên là Nái Sề vì
    thân hình béo núc của nó và vì nó đã đẻ đến lứa thứ tư, than thở với
    chị gà Mái Hoa đậu trên thanh chắn chỗ cửa chuồng vào một buổi
    trưa đứng gió:
    - Thế giới đảo lộn hết rồi, chị à.

    Giọng chị Nái Sề ra chiều ngán ngẩm. Chị nằm nghiêng một bên trên
    nền xi măng, đệm một tiếng thở dài sau câu ta thán làm dãy vú rung
    rinh như những trái đào trong mưa.
    - Thế giới đảo lộn?
    Chị Mái Hoa uể oải hỏi lại, giương đôi mắt nhỏ và tròn, trông chị có
    vẻ chưa ra khỏi cơn buồn ngủ dưới cái nóng hầm hập.
    - Bọn trẻ hóa rồ hết cả lũ rồi!
    Chị Mái Hoa vẫn chưa hiểu chị Nái Sề nói gì cho đến khi nghe câu
    tiếp theo:
    - Loài này kêu tiếng của loài kia! Đó là cái quái gì chứ!
    - Á… à… - Chị Mái Hoa tỉnh hẳn cơn ngái ngủ, cứ như có một vật
    nhọn vừa đâm vào chị. Chị vỗ cánh một cách phấn khích làm bay
    một mớ rơm trên đống rơm kế đó và thú nhận bằng giọng rầu rĩ:
    - Tôi cũng đang bối rối về chuyện này.
    - Không phải bối rối, mà là “hết sức bối rối”! - Chị Nái Sề thở phì phì,
    kêu ụt ịt, rồi lại thở phì phì, trông rất tức giận - Ai đời tôi đi kiếm thằng
    Đuôi Xoăn và thằng Lọ Nồi cả buổi, rốt cuộc lại bắt gặp thằng Mõm
    Ngắn con nhà chị Vện.
    - Ờ, cái thằng cún ranh ấy, thỉnh thoảng lại “ụt ụt” với “ịt ịt”, tôi đã
    chán ngấy rồi!
    Chị Nái Sề lúc lắc hai chiếc tai to ra chiều chán chường:
    - Thì lũ nhóc nhà chị cũng thế thôi. Cũng “ủn ỉn”, hứng lên thì “gâu
    gâu”, chẳng biết đường nào mà lần!
    Quả thực là không chỉ bà Đỏ mà các bậc phụ huynh của đám heo
    con, chó con, gà con cũng phát khổ với lũ nhóc.

    - Chắc tại thời tiết dạo này nóng bức quá! - Chị Vện, mẹ của chú cún
    Mõm Ngắn nằm bên ngoài cửa chuồng ngếch đầu nói vọng vào. Nói
    xong, như sợ chị Nái Sề và chị Mai Hoa không tin, chị thè chiếc lưỡi
    đỏ thở hồng hộc như để minh họa cho lý lẽ của mình.
    Chị Nái Sề cựa quậy cái bụng to bè, động tác nếu không vì ngứa
    ngáy thì chắc chắn chỉ là vì bức xúc, và kéo dài giọng:
    - Chẳng lẽ trời nóng bức là cả thế giới ấm đầu hết sao!
    Giọng chị Nái Sề nhấm nhẳng, căn cứ vào ý tứ và ngữ điệu của chị
    từ đầu đến giờ có vẻ như chị đang trút hết trách nhiệm lên đầu các
    bà mẹ khác, ý là chị Mái Hoa và chị Vện không biết dạy con, mặc dù
    hai thằng nhóc của chị cũng chẳng buồn giữ gìn sự trong sáng của
    tiếng heo một chút xíu nào.

    Chị Vện đứng hẳn lên bốn chân, đã bực bội lắm, nhưng chị chưa kịp
    gân cổ, chị Mái Hoa đã vỗ cánh phành phạch theo cái kiểu người ta
    xua tay, cất giọng giảng hòa:
    - Thôi đi nào!
    Chị chép chép mỏ:
    - Chuyện này chắc cũng không kéo dài lắm đâu! Đua đòi “mốt miếc”
    ấy mà, rồi cũng qua nhanh thôi!
    5
    Chị Nái Sề hẳn nhiên là rất bực lũ nhóc trong vườn. Từ khi đẻ đến
    lứa con thứ tư, người chị xồ xề hẳn ra, nặng nề và chóng mệt. Thân

    hình ngày càng đồ sộ, lưng và bụng không còn săn chắc như thời
    con gái, mỡ đùn dưới lớp da hàng lớp, trong khi chân cẳng thì chẳng
    béo lên được mấy.
    Gánh cả quả núi trên bốn cẳng chân đó trong khi di chuyển quả
    không phải chuyện nhẹ nhàng. Chị đi đứng ục ịch, ngốn từng mét
    vườn một cách nặng nhọc, trong khi thằng Lọ Nồi và thằng Đuôi
    Xoăn hở ra là phóng như gió, đã thế lại mê chơi, chẳng lúc nào có
    mặt tại chuồng vào đúng giờ ăn.
    Bao giờ đi tìm hai thằng nhóc chị cũng phải dừng lại nhiều lần, chui
    vào một bụi cây đứng thở hổn hển rồi mới chậm chạp bước tiếp.
    Nhưng khi lần theo tiếng ủn ỉn, lúc thì chị vớ phải thằng cún nhà chị
    Vện lúc lại bắt gặp lũ chíp hôi nhà chị Mái Hoa, thật là tức muốn chết.
    Thời trẻ, gặp những tình huống đó, chị chỉ cười xòa, coi như trò
    nghịch tinh của con nít. Bây giờ đã có tuổi, sức khỏe kém, chị hay
    bẳn gắt, gặp chuyện nghịch mắt nghịch tai là chị cảm thấy khó chịu.
    Chị bực thằng nhãi ranh nhà chị Vện, cáu đám nhóc nhà chị Mái
    Hoa, rồi giận lây mẹ chúng. Giận ơi là giận!
    Và vì giận quá, chị quên rằng hai thằng con của chị cũng y như thế
    thôi, cũng khiến chị Vện và chị Mái Hoa nhầm lẫn hết ngày này sang
    ngày khác.

    Giả như không quên thì chị lại cho rằng hai thằng Lọ Nồi và Đuôi
    Xoăn ngoan ngoãn đáng yêu của chị sở dĩ khoái cái trò phát ra tiếng
    chó, tiếng gà là do nhiễm phải thói hư tật xấu của lũ nhóc đổ đốn nhà
    hàng xóm.
    Chị Nái Sề nhớ tới câu nói bà Đỏ hay dùng để mắng con và cảm thấy
    đem câu đó áp dụng vào mối quan hệ bạn bè của hai thằng cu nhà
    chị là trúng phóc.
    Chị lằm bằm: “Con người ta nói cấm có sai! Đúng là gần mực thì
    đen!”.
    Cũng may đứa con chị Vện không phải tên Mực - như hàng đống cún
    trên cõi đời vẫn mang tên đó. Nếu không chị Nái Sề lại có dịp hả hê,
    và chắc chắn sẽ tự thưởng cho mình điểm mười vì đã nhớ được câu
    tục ngữ tuyệt vời đó.

    Nói tóm lại là chị Nái Sề buồn bực, giận dữ, trách móc, oán thán. Và
    khi trải qua tất cả những cung bậc không vui đó, chị không biết mọi
    thứ rắc rối đều do thằng Lọ Nồi bảo bối của chị đầu têu ra.
    6
    Nếu chị Nái Sề có mặt ở giàn đậu que cuối vườn cách đây nửa
    tháng, trong một buổi sáng đẹp và oi bức, chị sẽ thấy hai đứa con
    của chị bày những trò gì.
    Thằng Lọ Nồi và thằng Đuôi Xoăn lúc đó đang nằm dán bụng trên
    nền đất ẩm dưới bóng lá, đưa mắt sầu não nhìn nhau, cảm thấy rảnh
    rỗi là một gánh nặng quá sức đối với tuổi trẻ của loài heo.
    Chúng đã nghịch chán, đã tranh nhau dũi mõm vào vồng cải, làm bật
    tung mọi thứ, nhai qua quít vài chiếc lá, nuốt thờ ơ vị ngọt của rễ cây,
    rồi thi nhau lăn trên đất xem đứa nào lăn được nhiều vòng hơn, tiếp
    theo giúi toàn thân vào đất cát để được là đứa lấm lem nhất trong
    buổi sáng đầy nắng đó. Nói chung, những màn siêu quậy nào có thể
    nghĩ ra chúng đã nghĩ cả rồi, những trò phá phách nào có thể làm
    được chúng cũng đã làm tất tần tật rồi.
    Cuối cùng, hai đứa nằm thở dốc và nhìn đời bằng ánh mắt phiền
    muộn, đau khổ nhận ra cuộc đời của hai con heo con cũng có những
    lúc trống trải lạ lùng.
    Đúng lúc đó thì chúng nghe có tiếng chiêm chiếp của lũ con chị Mái
    Hoa đang đi rong chỗ bờ rào.
    - Tao nghĩ ra rồi! - Thằng Lọ Nồi bật dậy khỏi chỗ nằm.
    - Nghĩ gì thế anh? - Thằng Đuôi Xoăn, là em, cũng đứng lên theo,
    đưa mắt ngơ ngác nhìn anh nó.
    Lọ Nồi giơ chân trước lên gãi tai, vẻ phấn khích:
    - Trò này tuyệt lắm! Mình sẽ giả tiếng cô Mái Hoa...

    - Giả tiếng á? - Đuôi Xoăn cũng gãi tai, nhưng là vì bối rối - Để làm gì
    hả anh?
    - Để đánh lừa lũ chíp hôi! Chúng sẽ tưởng mẹ chúng gọi, thế là
    chúng đổ xô lại đây.
    - Thế thì mình được gì?
    - Mày ngốc quá! - Lọ Nồi khụt khịt chiếc mũi màu hồng, nom rất giống
    một chiếc mũi bằng nhựa dẻo - Mình sẽ được một trận cười!
    Đuôi Xoăn nghệt mặt, cố nhớ hằng ngày cô Mái Hoa vẫn kêu như thế
    nào. Nó chưa kịp nhớ được điều gì, Lọ Nồi đã nghếch mõm lên trời.
    - Ục... ục... - Nó gân cổ rặn, vừa rặn vừa ém giọng để cho giống tiếng
    gà mái.
    - Chả giống tí nào anh à. - Thằng Đuôi Xoăn nhìn anh nó đang phồng
    má trợn mắt rụt rè nhận xét.
    Lọ Nồi phớt lờ, lại đỏ mặt tía tai:
    - Ục... ục...
    Đuôi Xoăn ngúc ngoắc đầu và chớp chớp hàng mi ngắn:
    - Cũng chưa giống! Vẫn là “ụt ịt” như heo thôi!
    Tới đây thì thằng Lọ Nồi nổi cáu. Nó không thèm “ục ục” nữa mà
    quay phắt sang thằng Đuôi Xoăn, gầm ghè:
    - Nói gì nói lắm thế! Mày lo giả tiếng gà đi, cứ đứng đó mà phán với
    chả xét!
    Đuôi Xoăn biết anh giận. Nó lập tức nhắm tịt mắt, dài mõm ra, lấy hơi
    rống thật to:
    - Ục... ục... ịt... ịt...

    Nó càng giả tiếng gà thì càng nghe ra tiếng heo. Tóm lại là chả giống
    tí ti ông cụ nào.
    Trên đầu nó, những chiếc lá lấp lánh sáng đang che nắng cho những
    trái đậu thuôn dài không ngừng đong đưa trong gió mai và dưới chân
    nó đất đang nóng dần lên.

    Trong khi thằng Đuôi Xoăn đang ụt ịt một cách tuyệt vọng, ở bên
    cạnh thằng Lọ Nồi đã phát ra được những tiếng “cục cục” đầu tiên.
    Đuôi Xoăn quay phắt sang anh nó, vẻ ngưỡng mộ:
    - Ôi, anh làm sao hay thế?
    - Dồn sức vào cái lưỡi, giữ cho nó thật cứng thì mày sẽ phát ra được
    âm “cờ”.
    Lọ Nồi chỉ dẫn cho em, giọng uyên bác, mặc dù nó cũng chỉ mới phát
    hiện ra bí quyết đó không tới một phút trước.
    Đuôi Xoăn nghe lời giáo sư ngôn ngữ Lọ Nồi, lại ngoác mõm:
    - Ục... ục...
    - Cố lên! - Lọ Nồi động viên em.
    - Ục… ục…
    - Đừng lười biếng với cái lưỡi!
    - Cờ... cờ... ục…
    - Sắp được rồi đấy! Nữa đi nào!

    Lần này Lọ Nồi vừa cổ vũ vừa chạy vòng quanh thằng Đuôi Xoăn
    khiến thằng nhóc phấn khích tợn.
    Nó lại căng cổ họng:
    - Cục... cục...
    Thằng Lọ Nồi rất muốn vỗ tay như cách bà Đỏ và thằng Cu hay làm
    nhưng nó biết nếu cố bắt chước kiểu cách đó nó sẽ té chổng gọng.
    Nó đành chọn cách loài heo thường làm là nhảy tưng tưng trên bốn
    cẳng chân, nhảy như thế vài lần, vừa nhảy vừa bốc thằng em lên
    mây:
    - Tuyệt lắm, Đuôi Xoăn! Mày giỏi gần bằng tao rồi đấy!
    Mặt thằng Đuôi Xoăn nóng ran, sung sướng và ngượng nghịu, không
    chú tâm đến giọng điệu huênh hoang của thằng anh.
    Nó lúng túng cào chân xuống mặt đất, bẽn lẽn:
    - Được rồỉ hả anh?
    - Ừ, tốt lắm rồi! Bây giờ tao và mày cùng làm cô Mái Hoa nhé!
    Đuôi Xoăn chưa kịp đáp đã thấy Lọ Nồi thò đầu vào giữa luống cải,
    hướng mõm về phía bờ rào:
    - Cục cục...
    Đuôi Xoăn khoái quá. Nó cũng chui đầu vào đám lá xanh, cũng “cục
    cục” ầm ĩ.
    Đúng như thằng Lọ Nồi phỏng đoán, lũ gà con trốn chuồng đi chơi,
    tưởng mẹ gọi, líu ríu xô nhau chạy lại. Trông chúng như những nắm
    bông màu vàng bị gió thổi dạt từ bờ rào tới vườn cải.
    Mười chú gà con đã men tới luống cải ngoài cùng, mười chiếc mỏ
    xinh xinh nhỏ xíu quay ngang quay dọc, dáo dác tìm kiếm.

    Lọ Nồi huých vai vào thằng Đuôi Xoăn, và lần này thì Đuôi Xoăn hiểu
    ngay. Cả hai đứa lập tức đồng thanh:
    - Cục cục...
    Lũ gà con luồn trong đám cải, cuống quýt ùa lại chỗ phát ra tiếng
    kêu.
    - Ơ, anh Lọ Nồi, anh Đuôi Xoăn. - Cánh Cụt, con gà liến thoắng và
    dạn dĩ nhất trong bầy, giương đôi mắt đen láy như hai hạt nhãn nhìn
    hai chú heo - Hai anh thấy mẹ em đâu không?
    Lọ Nồi làm bộ ngơ ngác:
    - Không... không thấy! Có thấy gì đâu!
    - Em vừa nghe tiếng mẹ em ở chỗ này mà.
    Nén cười một cách vất vả, thằng Đuôi Xoăn khụt khịt mũi:
    - Có phải mẹ em kêu như thế này không?
    Nói xong, nó khoái trá làm một tràng:
    - Cục cục cục...
    Thằng Lọ Nồi hào hứng phụ họa một tràng “cục cục” khác, cả hai
    giống như đang trình diễn một bản hòa tấu tiếng gà.
    Lũ gà con không tin vào cả mắt lẫn tai mình. Một vài con ngã lăn ra
    đất. Một vài con khác giơ đôi cánh ngắn ngủn bụm lấy tai. Những con
    còn lại lảo đảo trên hai chân. Cứ như hai chú heo vừa liệng ra một
    quả mìn.
    Con gà Cánh Cụt tròn xoe đôi mắt vốn đã rất tròn, há chiếc mỏ nhọn
    và mềm, lắp bắp:
    - Ơ… ơ…

    Nó bàng hoàng đến mức có vẻ nó sẽ không bao gỉờ khép mỏ lại
    được nữa.
    Hai chú heo con lúc này đã lăn ra trên đất cười lăn lộn, cười khản cả
    giọng.
    Đuôi Xoăn bây giờ mới thấy phục anh mình. Từ khi lọt lòng đến giờ,
    chưa lần nào nó được cười thỏa thích đến thế.
    7
    Lũ gà yếu bóng vía lúc này đã đứng được trên đôi chân bé như que
    tăm của mình. Nhưng nhìn những cái mỏ há ra như đang chờ mẹ đút
    mồi kia có thể tin cả bọn vẫn chưa ra được ngoài rìa của sự sửng
    sốt.
    - Thế... thế...
    Vẫn con Cánh Cụt lên tiếng. Đầu nó nãy giờ rơi vào một chỗ nào đó
    rất tối tăm và nó muốn đánh lên một que diêm bằng cách đặt câu hỏi
    cho hai chú heo con, nhưng nó khổ sở nhận ra mình vẫn đang cà
    lăm.
    Tất nhiên Lọ Nồi biết tỏng con gà con muốn hỏi gì. Nó gật gù, không
    giấu vẻ đắc ý:
    - Trò chơi thôi mà! Mai mốt tụi anh sẽ học kêu tiếng chó, tiếng vịt,
    tiếng bồ câu...
    - Các anh làm được á? - Một con gà khác, đã trấn tĩnh, đập khẽ đôi
    cánh ngắn dè dặt hỏi.
    - Được tất! - Lọ Nồi nheo mắt, rung rung hàng lông mi trắng như tơ. Tụi em cũng có thể kêu tiếng heo nếu tụi em biết cách.
    - Thế anh dạy tụi em đi!
    Lũ gà con lập tức nhao nhao. Chúng chen nhau dồn tới trước, nếu
    chúng có thể thò tay ra xin được bắt tay với hai chú heo như con

    người ta thường làm thì y hệt cảnh đám đông hâm mộ đang quây lấy
    ca sĩ ngôi sao.
    Thằng Đuôi Xoăn nhìn lũ nhóc lao xao, ruột nở từng khúc. Nó ngứa
    mõm quá, ngẩng đầu lên giàn lá xanh, ra vẻ hiểu biết:
    - Dồn sức vào cái lưỡi, giữ cho nó thật cứng...
    Đuôi Xoăn ba hoa chưa hết câu đã ngừng bặt. Vì thằng Lọ Nồi vừa
    lấy mông huých nó một cú như trời giáng làm nó suýt té.
    Đuôi Xoăn cố giữ thăng bằng, vừa quay sang thằng anh. Nhưng
    chưa kịp gây gổ, nó chợt nhận ra sai lầm của mình.
    - Tụi em phải giữ cái lưỡi thật mềm. - Lọ Nồi giảng giải cho lũ nhóc,
    cố tình đệm những cái vẫy tai điệu đàng khi ngừng lại lấy hơi, như
    kiểu các diễn giả vẫn khoa tay khi diễn thuyết - Thả lỏng cái lưỡi ra
    khi kêu “ụt ịt”!
    Thoạt đầu lũ gà con có gặp đôi chút khó khăn và thằng Lọ Nồi không
    kềm được câu mắng thầm trong bụng “Đúng là ngu như gà!”. Nhưng
    rồi lũ trẻ nhanh chóng vượt qua được những trục trặc ban đầu.
    Chẳng mấy chốc, dưới cặp mắt tán thưởng của Lọ Nồi và Đuôi Xoăn,
    lũ gà con vừa túa ra khắp nẻo vừa ủn ỉn ầm ĩ. Có cảm giác cả một
    binh đoàn heo đang chuẩn bị cày nát khu vườn.

    Đó là lý do khiến chị Nái Sề đang nằm bên chiếc máng mơ màng ôn
    lại thời thiếu nữ kiêu sa giật mình choàng tỉnh, bật khỏi chỗ và nặng
    nề lê chiếc bụng to quá khổ qua các vồng rau, lệt bà lệt bệt, vừa đi
    vừa thở.
    Vừa đi vừa thở tức là đã quá mệt, nhưng đến khi phát hiện những
    tiếng ủn ỉn kia phát ra không phải từ hai thằng bé nhà chị mà từ bọn
    chíp hôi con chị Mái Hoa thì chị gần như không nhớ cách thở nữa.
    Chị định chạy lại dạy cho lũ nhãi ranh kia một bài học nhưng cơn
    giận xông lên đầu ngùn ngụt khiến chị giụi xuống cạnh gốc chuối,
    đầu váng mắt hoa, phổi và phèo dường như liên tục đổi chỗ cho
    nhau.

    Chị nằm đó, khò khè hàng buổi, cảm thấy nếu trên đời có thứ gì đáng
    ghét nhất thì đó chính là... bọn con nít.
    8
    Đám heo con và gà con đã làm những chuyện trái khoáy thì không có
    lý gì chú chó con lại cam tâm đứng ngoài cuộc.
    Một hôm, thằng nhóc Mõm Ngắn đứng nghiêm bốn chân trước mặt
    Lọ Nồi và Đuôi Xoăn.
    - Hai anh ơi... - Mõm Ngắn cất giọng tha thiết.
    - Gì? - Thằng Đuôi Xoăn giành là đứa lên tiếng trước. Nó hất hàm hỏi
    cụt ngủn, nhưng vì hàm của nó gần như liền với cổ nên động tác của
    nó gọi là hất đầu thì chính xác hơn.
    Mõm Ngắn rụt rè:
    - Bọn nhóc nhà cô Mái Hoa khoe với em…
    Lần này tới lượt Lọ Nồi cắt ngang lời thằng cún:
    - Tụi tao hiểu rồi. Mày muốn học ngoại ngữ chứ gì?
    - Dạ.
    Lọ Nồi đã định “Ừ”, chợt một ý tưởng vỗ cánh trong đầu khiến nó
    nghiêm mặt lại:
    - Muốn theo học, mày phải kêu hai đứa tao bằng “thầy”.
    Mõm Ngắn nhanh nhẩu:
    - Dạ, thưa thầy.
    Ở bên cạnh, thằng Đuôi Xoăn thích chí quá. Nó đưa chân trước vỗ
    nhẹ lên trán thằng cún trước mặt, cười híp mắt:
    - Trò ngoan quá!

    Nó quay sang Lọ Nồi, hào phóng:
    - Dạy cho nó đi anh!
    Bữa đó, chú cún học tiếng heo rồi tiếng gà, lưỡi thè ra ngoài gần cả
    tấc vì nóng và vì phải uốn lưỡi nhiều quá. Nhưng mặt mày thằng
    nhóc vô cùng rạng rỡ khi cuối cùng tuy vẫn còn ngọng nghịu, những
    tiếng chiêm chiếp của nó đã dụ được cô Mái Hoa cuống cuồng chạy
    tới.

    Kể từ giây phút đó, thế giới bắt đầu hỗn loạn: Các bà mẹ bất hạnh bà mẹ heo, bà mẹ chó và bà mẹ gà - ngày nào cũng đắm mình trong
    tâm trạng tuyệt vọng ít nhất một tiếng đồng hồ khi hổn hển truy lùng
    lũ con.
    Và không nói thì ai cũng biết, sau những cuộc trường chinh thất bại
    cả ba tụ lại môt chỗ thi nhau kể khổ, tất nhiên là chị Nái Sề xét về
    mặt thái độ, là kẻ khổ nhất vì luôn luôn tự coi mình là nạn nhân của
    sự dạy con không đến nơi đến chốn của các bà hàng xóm.
    Thực ra so với bà Đỏ, các bà mẹ này còn sung sướng chán. Bà Đỏ
    cũng hoài công truy lùng thằng Cu dấu yêu của bà gần như hai mươi
    bốn giờ một ngày để không bao giờ tóm được nó, thậm chí không
    thấy nó đâu dù chỉ là một mẩu tóc.
    Và tất nhiên bà cũng chẳng khi nào biết được lũ heo con, gà con
    chơi đùa ở đâu và tệ nhất là nền kinh tế gia đình bị ảnh hưởng
    nghiêm trọng khi bà muốn bán gà thì khách chỉ tìm được heo và khi
    bà muốn bán heo thì khách chỉ toàn trông thấy chó.

    Đã vậy, nỗi khổ tâm đang làm tổ trong lòng kia bà chẳng chia sẻ
    được với ai. Người duy nhất bà có thể tâm sự là thằng Cu thì mỗi lần
    như vậy thằng con bà lại tán mỏng mối quan tâm của bà bằng cách
    tỉnh bơ bấm đốt ngón tay, miệng ra rả hết Song Tử đến Kim Ngưu,
    hết Bảo Bình đến Xử Nữ...
    Bị sự lo lắng cầm tù (và chắc là có cả tra tấn), có nằm mơ bà Đỏ
    cũng không nghĩ đến một ngày tảng đá nghìn cân mà số phận vô cớ
    gieo lên cuộc đời bà được dỡ đi, cũng bất ngờ như khi nó rơi
    xuống...
    9
    Đó là ngày bà Đỏ phát hiện một số người lạ mặt lảng vảng quanh
    khu vườn của bà. Trông hình dong thì nửa giống trộm nửa giống
    cướp. Vài người trong số đó mặc áo hai lớp, mũ kêpi sụp xuống trán,
    có người đeo lỉnh kỉnh máy móc quanh người.
    Bà nấp sau cửa sổ, thì thào với thằng Cu:
    - Bọn người nào thậm thụt quanh nhà mình thế con?
    - Để con ra hỏi.
    Thằng Cu nói và trong khi mẹ nó còn đang loay hoay nhấc lên đặt
    xuống các khả năng, nó đã ở bên ngoài hàng rào.
    Năm phút sau, nó đứng trước mặt bà, với một đám người lao xao
    sau lưng.
    - Họ là nhà báo mẹ à.
    Thằng Cu giải thích bằng giọng hãnh diện, ngực phồng lên sau lớp
    áo.
    - Nhà báo à? - Bà Đỏ chột dạ, cố giữ giọng đừng run - Thế họ đến
    đây để điều tra...
    - Tụi tôi nghe đồn bầy gia súc nhà bác có khả năng đặc biệt...

    Một nhà báo trẻ, ria mép lún phún và có vẻ mặt rất tươi đứng ngay
    sau lưng thằng Cu vọt miệng.
    - Ờ... ờ... không... không... - Bà Đỏ luống cuống, cứ như đang có một
    khẩu súng chĩa vào người bà - Ờ... mà có...
    Các nhà báo khác nhao nhao:
    - Có phải heo nhà bác kêu được tiếng gà?
    - Có đúng là chó nhà bác kêu ủn ỉn?
    - Thế còn gà nhà bác kêu như thế nào?
    - Bác còn nuôi những con gì nữa?
    Bà Đỏ có cảm giác cả đống gạch đang trút xuống người mình. Bà hít
    vào một hơi và đưa tay rờ rẫm sau gáy, cố nhớ nếu bầy heo không
    chịu kêu tiếng heo thì người chủ sẽ bị kết tội bởi điều khoản nào của
    luật pháp.
    Bà ấp úng, nói bằng giọng của người đứng trước tòa:
    - Tôi không biết gì hết... Một sáng ngủ dậy... đã là như thế rồi...
    Trái với ngưởi mẹ, thằng con nhìn vấn đề dưới một thứ ánh sáng
    khác. Nó hét lên khi các nhà báo kéo nhau ra vườn:
    - Các con vật nhà mình sẽ nổi tiếng. Mẹ và con sẽ được cả thế giới
    biết đến.
    Bà Đỏ thở dài:
    - Nhưng hũ gạo nhà mình sắp cạn rồi con à.

    Thằng Cu chưa đủ lớn để đón nhận thông điệp quan trọng của mẹ
    nó. Nó chạy ù ra cửa:
    - Để con ra xem họ làm gì!
    10
    Thế các nhà...
     
    Gửi ý kiến

    GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 10